Review phim mắt biếc

  -  
Mình ra rạp với tâm thế tận hưởng câu chuyện đã làm mình ám ảnh từ lúc đọc truyện của bác Nguyễn Nhật Ánh. Không mong phim có thể truyển tải được hết nhưng hi vọng sẽ được sống trong câu chuyện đó.Về hình ảnh"Xuất sắc" là từ mình thốt lên khi được tận hưởng cảnh làng Đo Đo thời thơ ấu của Ngạn. Không khác nhiều trong suy nghĩ của mình, đạo diễn Victor Vũ đã cực kì chỉn chu trong việc tái hiện lại hình ảnh làng quê của những tháng ngày xưa cũ ấy. Cảnh chợ Đo Đo, lớp học, lễ hội, những ngôi nhà cũ kĩ đầy rêu ở chân tường, trang phục của học sinh từ bậc tiểu học tới trung học, cộng với gam màu ấm cúng, tất cả làm mình hồi tưởng lại làng quê hồi mình còn bé, chẳng sai chút nào.Hình ảnh thành phố cũng rất ấn tượng, nơi có xe hơi, rạp chiếu phim, vũ trường, chơi nhạc Mỹ. Cảnh Ngạn đi trên những con đường đó cực kì đẹp.Đồi "hoa sim" đẹp nhưng chưa đủ ấn tượng. Suy nghĩ của mình là nó phải dài hơn, rộng hơn thế này.Về diễn xuấtAi là fan của đôi mắt si tình của ông Ngạn thì đi coi đi đừng đọc review nữa, chắc chắn là không một chút thất vọng nào. Ánh mắt, lời nói, câu hát, cử chỉ, hành động, mình chắc là sẽ có nhiều người thấy hình ảnh của bản thân trong đó lắm. À mà ông Ngạn "dại gái" từ nhỏ nhé
*
Hà Lan, vai này có vẻ hơi khó với Trúc Anh, thấy bạn hơi đuối một chút khi phải diễn Hà Lan qua nhiều độ tuổi khác nhau, nhiều giai đoạn khác nhau của cuộc đời.Những nhân vật khác đều khá tròn vai. Mình thích ánh mắt của Hà Lan khi ngồi nghe Ngạn đàn hát trong rừng sim, thích cả cách Hà Lan bỏ rơi Ngạn và theo Dũng (mặc dù khá đau lòng
*
), thích biểu cảm bad boy của Dũng, thích sự lém lỉnh của Trà Long
*
(bạn Khánh Vân đóng).Mắt Biếc của bác Vũ còn có nhiều hơn một đôi mắt si tình. Nó bổ sung cho câu chuyện các chi tiết cười đổ ghế, đồng thời cũng giúp khắc họa thêm sự "mắc kẹt trong làng Đo Đo" của Ngạn.Về nội dung
Mình nghĩ là đạo diễn Victor Vũ đã cố gắng chắt lọc câu chuyện để có thể gói gọn trong khoảng 2 giờ trên màn ảnh. Mặc dù vậy, đây là điều mình cảm thấy đáng tiếc nhất của phim khi nó chưa thể đưa mình lên đỉnh điểm của cảm xúc. Nhiều cảnh của Ngạn và Hà Lan khi học lớp thầy Phu không có cơ hội được truyền tải đầy đủ khiến mình chưa thể đồng cảm được với diễn biến cảm xúc của hai bạn trẻ. Hơn nữa, với việc bác Ánh kể chuyện qua hai đời - Hà Lan từ nhỏ đến lớn và Trà Long từ nhỏ đến lớn, vai Trà Long được đóng bởi 4 diễn viên - trong thời gian eo hẹp như thế cũng làm mình khó kết nối việc Ngạn thương Trà Long vì Trà Long mang hình ảnh của mẹ. Những thứ khác đều được truyền tải khá tốt.Phim không thể làm mình đổ lệ "như dự kiến", nhưng sự lắng đọng vẫn được kéo tới cuối cùng, khi "Có chàng trai viết lên cây" vang lên. Sau khi xem xong thì mình vẫn có cảm giác hụt hẫng giống như lúc mình đọc truyện. Có thể nói đây là sự thành công của đạo diễn và ekip.
*
Hãy dành ra cho bản thân mình khoảng 110 phút x n lần để trải nghiệm nỗi buồn man mác dịu êm cùng Mắt Biếc


Bạn đang xem: Review phim mắt biếc

*

Về nhạc phim:
Với mình, nhạc của Phan Mạnh Quỳnh thì chắc chắn là từ lạ tới hay rồi, các bài hát trong phim theo kiểu câu từ rất mộc mạc giống như anh Ngạn vậy nhưng càng nghe càng thấm luôn, đã nghe Có Chàng Trai Viết Lên Cây không biết bao nhiêu lần rồi, nghe từ lúc PMQ hát trong Sing My Song luôn mà vào phim vẫn thấy hay và hợp, như sáng tác cho phim vậy, hết phim còn phải ngồi lại nghe hết nhạc phim mới chịu về mà.✍ Về nội dung: Để truyền tải một cuốn truyện dài vào một bộ phim gần 120 phút thì xem ra vẫn là điều khó. Các tình tiết trong phim được đẩy đi khá nhanh, nhất là phần tâm lý anh Ngạn (phần đắt giá nhất của quyển truyện) chỉ được diễn tả ở mức vừa thôi, đối với mình thì chưa đủ cảm xúc. Nếu bạn đã từng đọc qua truyện thì có thể bạn sẽ hơi thất vọng. Nhưng nếu bạn chưa đọc qua truyện thì đảm bảo đây vẫn là một bộ phim rất hay, rất đáng xem, truyền tải đủ cốt truyện, có thêm một vài chi tiết, nhân vật làm sinh động hơn cho bộ phim.
Điều đầu tiên là việc phim có hay không? Thì có lẽ sẽ phụ thuộc vào gu mỗi người. Cá nhân mình thấy phim đáp ứng đủ kỳ vọng của bản thân. Cốt truyện xử lý tốt khi chọn lọc tình tiết từ hơn 230 trang sách gốc để đưa lên màn ảnh. Truyện trải dài từ lúc các nhân vật chính còn nhỏ, trưởng thành, sinh con... nhưng lên phim vẫn đảm bảo sự liên kết, chuyển cảnh mượt mà. Đoạn kết là 1 trong những cảnh ăn tiền. Bởi nếu đã đọc qua truyện gốc thì sẽ thấy anh Victor Vu cùng A Type Machine đã xử lý lại cảnh này. Nó nhân văn hơn, xúc động hơn (dù cũng chưa đủ sức bật để khóc cho đã).Sự kết hợp giữa câu thoại (theo mình nhớ là khuyết danh, không phải của Nguyễn Ngọc Tư hay Nguyễn Nhật Ánh): " Đời người có 2 thứ không thể bỏ lỡ: chuyến xe cuối cùng và người thương mình thật lòng" + diễn xuất của Trúc Anh, Trần Nghĩa + hiệu ứng slow motion + nhạc nền do đàn giao hưởng Bulgari hòa tấu đã nâng cảm xúc nơi người xem.Victor Vũ lúc nào cũng cải biên nhẹ 1 tình tiết nào đó. Ở "hoa vàng cỏ xanh" là xử lý gọn tuyến truyện cô công chúa điên thì với "Mắt Biếc" cũng tạo sự thú vị như thế.Kết của cảnh này chính là những câu hát không nhạc đệm của Ngạn như lời tóm tắt nội dung và thay lời kết cho bộ phim. (Nghe nó sướng vler)


Xem thêm: Once Upon A Time Diễn Viên, Once Upon A Time In Hollywood

:3Có ném thì cũng vậy, hé !Mình xin phép Review các phần sau cho các bạn dễ đánh giá:
*
Âm thanh:
Đây là phần mình hài lòng nhất phim. Mình chắc chắn có khá nhiều bạn giống mình. Xem xong phim là mò lên gg tìm playlist nhạc của phim nghe mãi không chán

:3
*



Xem thêm: Top 50 Nam Thần Hoa Ngữ Đẹp Trai Nhất Được Yêu Thích Nhất Qua Các Thời Kỳ

:"(
*
Tổng kết:
Đây là bộ phim đáng xem cho tất cả những ai đã đọc truyện hay chưa đọc truyện. Cá nhân mình thì sẽ đi xem lại lần hai vì trong phim có rất nhiều câu quotes hay chưa kịp copy